Một nhóm đăng bài chưa phải là cộng đồng
Mở một nhóm rất dễ. Tạo được giá trị giữa các thành viên với nhau mới là việc khó, và đó mới là cộng đồng.

Một nhóm chỉ thành cộng đồng khi thành viên nhận được thứ có ích từ thành viên khác, không chỉ từ người sáng lập. Bài kiểm nhanh: nếu bạn ngừng đăng hai tuần mà nhóm ngừng hoạt động, giá trị vẫn đang chảy một chiều và mô hình đó không lớn được.
Trong bài này
- Thử một câu hỏi
- Giá trị phải được tạo giữa các thành viên
- Vì sao người sáng lập khó bớt nói
- Bốn điều quyết định một cộng đồng sống hay chết
- Ba cơ chế tạo giá trị giữa thành viên
- Đo bằng gì
- Ba vai người dẫn cộng đồng phải làm được
- Sai lầm hay gặp ở tháng thứ nhất
- Vì sao Duy chọn cộng đồng làm nơi luyện chính
Rất nhiều người chủ đã mở một nhóm, và nhóm đó có vài trăm tới vài nghìn người. Rồi sau ba tháng thì chỉ còn người chủ đăng bài, vài người thả biểu tượng cảm xúc, và không ai nhớ nhóm này lập ra để làm gì.
Đó không phải cộng đồng, đó là một kênh phát nội dung có phần bình luận. Hai thứ này khác nhau ở một điểm duy nhất mà cũng là điểm quyết định: giá trị chảy một chiều hay chảy giữa các thành viên.
Thử một câu hỏi
Có một câu hỏi tách được hai thứ đó ra: nếu bạn ngừng đăng trong hai tuần thì nhóm của bạn còn hoạt động không.
Nếu câu trả lời là không, giá trị vẫn đang chảy một chiều từ bạn xuống. Bạn đang gánh toàn bộ, và mô hình đó không lớn được, vì giới hạn của nó là số giờ trong ngày của bạn.
Giá trị phải được tạo giữa các thành viên
Cộng đồng thật sự là nơi một thành viên nhận được điều có ích từ một thành viên khác, chứ không chỉ từ người sáng lập. Có thể là một câu hỏi được trả lời, một lời giới thiệu, một phản hồi thẳng về sản phẩm, hoặc một cơ hội hợp tác.
Người dựng cộng đồng không cần nói nhiều hơn. Họ phải tạo ra những dịp để thành viên hữu ích với nhau, rồi giữ tiêu chuẩn để những dịp đó không biến thành chỗ chào hàng.
Vì sao người sáng lập khó bớt nói
Duy nói riêng phần này vì nó là chỗ chính mình từng mắc. Khi bạn mở một cộng đồng, bạn mở nó bằng chuyên môn của mình, nên phản xạ tự nhiên là trả lời mọi câu hỏi và trả lời cho thật hay.
Phản xạ đó tốt trong tháng đầu và có hại từ tháng thứ ba. Nó dạy cả nhóm một điều rất nhanh: cứ hỏi rồi người sáng lập sẽ trả lời, không cần ai khác lên tiếng. Sau vài tuần thì thành viên nào định trả lời cũng thấy thừa, vì câu của họ chắc chắn kém câu của bạn.
Cái giá phải trả xuất hiện muộn, thường vào tháng thứ sáu. Bạn mệt, bạn bận, bạn đi công tác một tuần, và cả cộng đồng lặng đi. Lúc đó bạn nghĩ mình chưa chăm đủ, trong khi thật ra bạn đã chăm quá mức.
Bốn điều quyết định một cộng đồng sống hay chết
Lời hứa rõ: vào đây thì được gì và không được gì, nói thẳng cả hai vế, vì một lời hứa mơ hồ chỉ thu hút được những người cũng đang mơ hồ về việc mình cần gì.
Tiêu chuẩn thành viên: ai hợp và ai chưa hợp, và phải dám nói ra, vì một cộng đồng mở cửa cho tất cả sẽ mất người giỏi trước tiên do họ là người nhạy nhất với chất lượng.
Trải nghiệm bắt đầu: hai tuần đầu quyết định gần như tất cả, nên người mới cần biết ngay làm gì trước, gặp ai, và kết quả đầu tiên nhìn thấy được là gì.
Nhịp: phải có hoạt động cố định để mọi người biết khi nào quay lại, vì không có nhịp thì cộng đồng chỉ sống bằng thông báo, mà thông báo thì ngày càng bị bỏ qua.
Ba cơ chế tạo giá trị giữa thành viên
Nói phải tạo dịp để thành viên hữu ích với nhau thì dễ, làm thì cần cơ chế cụ thể. Duy dùng ba cái, và cả ba đều rẻ.
Đặt câu hỏi công khai theo lịch cố định: mỗi tuần một buổi mà ai đang mắc gì thì nêu ra, và quy tắc là người dẫn không trả lời trước, phải đợi ít nhất hai thành viên nói xong. Quy tắc đợi này quan trọng hơn cả buổi hỏi, vì nếu người dẫn luôn trả lời đầu tiên thì không ai buồn trả lời nữa.
Ghép cặp theo tháng: hai thành viên gặp nhau ba mươi phút, có sẵn ba câu hỏi để hỏi nhau, và không cần báo cáo lại cho ai. Cơ chế này tạo ra nhiều quan hệ thật nhất trên mỗi giờ công bỏ ra.
Kể lại một việc vừa làm: mỗi tháng vài người kể một việc họ vừa áp dụng và kết quả ra sao, kể cả kết quả xấu. Người kể được nhìn thấy, người nghe có bằng chứng rằng chỗ này làm được việc.
Ba cơ chế trên đều có một điểm chung: chúng buộc người dẫn phải bớt nói. Đây là phần khó nhất với người sáng lập, vì im lặng trong chính cộng đồng của mình cho cảm giác như đang bỏ bê nó.
Đo bằng gì
Không đo bằng số người trong nhóm. Đo bằng bốn con số: bao nhiêu người bắt đầu tham gia thật trong mười bốn ngày đầu, bao nhiêu người quay lại theo nhịp, bao nhiêu giá trị thành viên tạo cho nhau, và bao nhiêu người gia hạn hoặc giới thiệu người khác.
Con số cuối cùng là con số trung thực nhất. Không ai giới thiệu bạn bè vào một chỗ mà chính họ thấy nhạt.
Ba vai người dẫn cộng đồng phải làm được
Người đặt tiêu chuẩn: quyết ai hợp, ai chưa hợp, và điều gì không được làm trong nhóm. Vai này không dễ chịu, và nếu người dẫn né nó thì cộng đồng sẽ tự trôi về mức trung bình của người ồn ào nhất.
Người nối: nhớ ai đang làm gì để khi một thành viên nêu vấn đề, người dẫn biết ngay nên nối họ với ai. Vai này tạo ra nhiều giá trị nhất và cũng tốn công nhất, vì nó đòi hỏi thật sự biết từng người.
Người giữ nhịp: đảm bảo hoạt động diễn ra đúng lịch kể cả tuần vắng. Một cộng đồng lỡ nhịp hai lần liên tiếp thì thành viên ngừng đặt lịch cho nó.
Vai thứ nhất giao cho người khác được sau một thời gian, khi tiêu chuẩn đã đủ rõ để người khác áp dụng. Vai thứ hai khó giao nhất vì nó nằm trong trí nhớ của bạn về từng người. Vai thứ ba thì nên giao sớm nhất có thể, vì nó là việc lặp lại và giao đi thì bạn còn thời gian cho hai vai kia.
Sai lầm hay gặp ở tháng thứ nhất
Người mở cộng đồng thường mắc cùng một lỗi ở đầu: mời càng nhiều người càng tốt để nhóm trông không vắng.
Lỗi này dễ hiểu vì một nhóm ba mươi người trông rất trống, còn ba trăm người trông có vẻ đang sống. Nhưng ba trăm người mời đại vào sẽ đặt luôn tiêu chuẩn cho nhóm ở mức của người ồn ào nhất trong ba trăm người đó, và tiêu chuẩn đã đặt xuống thì kéo lên rất khó.
Duy khuyên làm ngược lại. Bắt đầu với hai mươi tới ba mươi người bạn chọn từng người một, chạy đủ ba tháng để cách làm việc trong nhóm định hình, rồi mới mở rộng. Ba mươi người đúng sẽ tự tạo ra hoạt động, còn ba trăm người sai thì không.
Có một dấu hiệu cho biết đã đến lúc mở rộng: khi thành viên bắt đầu tự hỏi có được rủ người quen vào không. Câu hỏi đó nghĩa là họ thấy chỗ này đáng để đặt uy tín của mình vào, và người họ rủ vào cũng sẽ giống họ.
Vì sao Duy chọn cộng đồng làm nơi luyện chính
Một khoá học tạo ra hiểu biết. Người học kết thúc với một cuốn sổ đầy ý hay, rồi quay về công việc cũ và ba tuần sau mọi thứ như trước.
Thay đổi thật cần ba điều mà khoá học không cho được: thời gian đủ dài để thói quen hình thành, phản hồi lặp lại trên việc thật của chính mình, và những người khác đang đi cùng chặng để so và để hỏi.
Đó là lý do Duy dồn phần lớn thời gian vào cộng đồng chứ không vào việc mở thêm khoá.
Bốn thứ quyết định cộng đồng sống hay chết là gì?
Lời hứa rõ về việc vào đây được gì và không được gì. Tiêu chuẩn thành viên để biết ai hợp ai chưa hợp. Trải nghiệm mười bốn ngày đầu để người mới có kết quả nhỏ sớm. Và một nhịp hoạt động cố định để mọi người biết khi nào quay lại.
Đo cộng đồng bằng gì?
Không đo bằng số người trong nhóm. Đo bằng tỉ lệ người mới bắt tay làm thật trong mười bốn ngày đầu, tỉ lệ quay lại theo nhịp, giá trị thành viên tạo cho nhau, và tỉ lệ gia hạn hoặc giới thiệu. Con số cuối cùng trung thực nhất.
Vì sao mở cửa cho tất cả lại là sai?
Vì bạn sẽ mất người giỏi trước tiên, do họ nhạy nhất với chất lượng. Một cộng đồng giữ được chất lượng bằng cách chọn người, không bằng cách chọn giá.
Người cố vấn đi cùng nhà sáng lập thế hệ mới. Sáu năm làm nội dung đều đặn trên bốn kênh, làm việc với hàng nghìn người bán hàng và người chủ doanh nghiệp dịch vụ. Tác giả phương pháp CDN Trust Orbit và bộ bốn năng lực của nhà sáng lập thế hệ mới.
Xem hồ sơ đầy đủViết bởi Coach Duy Nguyễn · Cập nhật
Về trang blog


